Muốn được sống là chính mình dù chỉ một lần chứ không phải tồn tại trong một vỏ bọc qua ngày!

Muốn được sống là chính mình dù chỉ một lần chứ không phải tồn tại trong một vỏ bọc qua ngày!

money-cat

Thân gửi chuyên gia tư vấn! Hiện em đang có một vấn đề rất trăn trở và cứ mãi ám ảnh dằn vặt chính bản thân mình. Nếu em không tìm ra cách, một con đường để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này, em sẽ rơi vào trạng thái tiêu cực và nghĩ đến việc giải thoát chính bản thân mình. Em mong một phần nào đó khi em viết ra những điều này,… có thể giúp được em cho tiếp tục ý chí sống, em không thể kết thúc cuộc sồng này khi chưa làm được những điều mình muốn.

 

Em năm nay 21 tuổi, hiện là đang là sinh viên năm cuối, vào tháng 7 năm sau em sẽ tốt nghiệp, có lẽ đó là ngày em sợ hãi nhất, khi mà sự thật về chính bản thân mình sẽ bị gia đình phát hiện. Mặc dù em sinh ra là một người con gái bình thường nhưng ngay từ lúc còn nhỏ em đã luôn nghĩ mình là một đứa con trai, cho đến bây giờ em vẫn không thể thay đổi được. Nếu từ lúc cho đến cấp 3, em vẫn còn vô tư và không nghĩ nhiều đến bản thân mình. Vì các bạn xung quanh cũng không để ý về vẻ bề ngoài của em cho dù em có tóc ngắn và ăn mặc như một đứa con trai, mọi người vẫn đối xử tốt với em. (Thật ra em cũng từng bị nhiều người hay nói về ngoại hình của em, có lần thì bị kì thị nhưng em vẫn không mấy để tâm)

 

Nhưng đến năm cấp 3, em dần nhận thức được về việc mình trông không giống như các bạn, em trở nên thu mình và nhút nhát, ít giao tiếp với mọi người. Em luôn sợ hãi rằng mình sẽ bị kì thị, sợ rằng ba mẹ sẽ biết em là người bị bệnh. Có lẽ bởi vì ngay từ nhỏ, ba mẹ đã luôn bận rộn và phải gửi em đi học ở trên phố xa nhà. Nên những thời gian đó em có thể là chính bản thân mình, một đứa con trai thực sự, nhưng khi về đến nhà, em phải dấu mình và cư xử như một đứa con gái để giấu ba mẹ, và đó là thời điểm bắt đầu cho những chuỗi ngày lạc lối và cô độc của em. Lên đại học, khoảng thời gian năm hai, những ý nghĩ câu hỏi về chính mình vẫn luôn lảng vảng trong tâm trí em, em luôn tự hỏi mình rốt cuộc là ai? tại sao em không thể như một người bình thường được, tại sao em lại muốn trở thành con trai.

 

cửa sổ tình yêu, chuyển giới, là con gái, bình thường, thích nữ, nhận định, là con trai, khóc, đau đớn, chết lặng, mơ.

 

Và rồi mọi chuyện còn tệ hơn khi em bắt đầu thích một bạn nữ, bạn ấy là một cô gái bình thường, học rất giỏi và tốt bụng. Bạn ấy xem em như là một người bạn tốt, em cảm giác khi ở gần bạn đó, con người thật của em khao khát được sống hơn. Tất nhiên đối với em, em không thể nào thích bạn đó như vậy được, em đã cố gắng quên và ngừng liên lạc với bạn đó. Và rồi những cảm giác đau đớn cứ dần dần, ngày ngày tích trữ trong người em. Mỗi lần gọi điện gặp gia đình, em vừa vui mà lại vừa đau, em buồn vì bản thân mình thật xấu xa, em ghét bản thân mình vì sự tồn tại của em mà những người em yêu thương sẽ có thể đau khổ và tổn thương, em căm ghét chính sự yếu đuối của bản thân mình.

 

Đã có nhiều đêm em mơ về những giấc mơ, khi ba mẹ phát hiện ra con người thật của em, họ đã tiều tụy và rơi nước mắt, giấc mơ đó cứ lặp lại nhiều lần. Thời gian đó em thật sự rất đau khổ, rất đau khổ. Cho đến một buổi tối nọ, khi em không thể tự chủ được cảm xúc dồn nén bấy lâu của mình, em đã nhắn tin và nói với ba mẹ rằng em không phải là một đứa con gái. Đó là ngày ám ảnh, đau khổ nhất đối với em, ba mẹ em ngay lập tức sau hôm đó họ đã phải bay vào Sài Gòn để tìm em, em nhìn thấy trên gương mặt tiều tụy và sưng húp của ba mẹ, tim em như bị bóp chặt.

 

Ba mẹ đã ở bên cạnh em một tuần, với hy vọng có thể thay đổi được em. Trong quán cà phê vào ngày đầu tiên, em đã khóc nức nở nói ra tất cả, ba mẹ em rất suy sụp, họ nghĩ em mắc bệnh và muốn cho em đến bệnh viện để uống hoocmon nữ để chữa bệnh. Nhưng thấy em sợ hãi nên ba mẹ đã không đưa em đến đó, ngày hôm đó ba mẹ em như chết lặng. Em đã không còn cách nào ngoài việc tiếp tục lừa dối ba mẹ. Em đã hứa rằng dù sao đi nữa em vẫn sẽ là con gái của ba mẹ, để họ có thể yên tâm về nhà. Có một điều nếu chỉ một mình em biết, một mình em chịu đựng, mọi người sẽ được hạnh phúc, nhưng em không thể mãi che giấu vì đến một lúc, ngày mà ba mẹ mong em lập gia đình, đó sẽ là ngày cơn sóng đó tái diễn, em lại tiếp tục làm gia đình mình đau khổ, em rất thương gia đình, họ là tất cả đối với em.

 

Nhưng em biết mình không thể yêu một người con trai trong khi chính bản thân em là một đứa con trai, em không hề có thứ tình cảm đó, em không thể hại một đời người nữa. Nhưng ngày qua ngày ba mẹ vẫn luôn gọi điện cho em, điều đó càng làm em tệ hơn vì em lại đang tiếp tục lừa dối chính những người thân yêu của mình. Khi em rơi vào trạng thái dằn vặt đó, em đã giết thời gian, em đã phí phạm khoảng thời gian để thực hiện những ước mơ của mình.

 

Em có ước mơ từ nhỏ trở thành họa sĩ và làm phim hoạt hình, nhưng ngay từ nhỏ em đã đi chệch hướng, không tin vào chính bản thân mình, đi theo số đông để giờ khi học về ngành Kế toán nó làm em càng lạc lõng đến nhường nào. Nhưng em vẫn nuôi đam mê, và chắc chắn sẽ thực hiện được giấc mơ đó, em muốn học tiếng anh thật giỏi. Em phải nói được những suy nghĩ của mình để có thể gặp lại cô giáo của mình. Nhưng cứ sau mỗi ngày gọi điện gặp ba mẹ em lại bị rơi vào vòng luẩn quẩn không lối thoát đó.

 

Em thực sự muốn được sống dù chỉ một lần chứ không phải tồn tại trong một vỏ bọc sống qua ngày.

money-cat

Leave a Reply

%d bloggers like this: