Mất niềm tin vào chính mình và cuộc hôn nhân hiện tại.

Mất niềm tin vào chính mình và cuộc hôn nhân hiện tại.

Chào chương trình! Cho tôi được tâm sự cho nhẹ lòng và mong chương trình tư vấn giúp tôi. Tôi viết hơi dài dòng.

 

Tôi kết hôn năm 29 tuổi, đến nay đã được hơn 10 năm. Tôi quen anh khi tôi 27 tuổi và anh là người bạn trai đầu tiên của tôi. Tôi quý cái nhân cách, cảm thông những gánh nặng trên vai anh mà quyết định cùng anh san sẻ và trên hết, tôi nghĩ anh yêu tôi, vì yêu nên đến, cũng vì yêu mà cưới. Nhưng đến giờ tôi cảm giác mình lạc vào sương mù vậy. Khi bắt đầu chấp nhận anh là khi anh vừa mất người thân nên không có cái lãng mạn, ngọt ngào. Sau đó thì tình cảm cứ nhạt đi, anh với tôi chỉ có sự so sánh rất khập khiễng, bỏ mặc tôi khi tôi cần anh và cũng sẽ không xót cho tôi dù có đứng giữa đêm mưa chờ anh… Tôi vẫn luôn biện hộ anh gánh trách nhiệm quá nặng lo gia đình và cả quan tâm cho cháu khi ba cháu qua đời nên không thể nghĩ cho tôi được. Đến khi kết hôn xảy ra nhiều việc, do anh không nói rõ ý tứ bên anh khiến ngày rước dâu bên tôi ngỡ ngàng, ảnh hưởng đến danh dự. Tôi đã phản kháng anh, kết quả tôi không được lòng mẹ chồng, và anh cũng đi làm trong đêm tân hôn.

 

Chúng tôi sống cuộc sống lạnh nhạt, anh đi làm về sẽ vui bên gia đình, còn tôi thì sẽ rút vô buồng ôm máy tính. Vì nhà có cháu nhỏ tôi tắt đèn hay nói chuyện đều không vừa lòng, nên rồi tôi cũng quen thầm lặng. Anh mệt thì đi ngủ, gần như chẳng liên quan nhau. Anh so sánh tôi với chị, kể cả nói dối chị đã cực thế nào chỉ để bắt tôi phải biết mà lo chu tất việc nhà. Trong mọi việc, mọi ưu tiên của anh đều không có tôi. Anh kiêng cữ để không có con và rồi chính chúng tôi lại khó có con, lỗi cũng một mình tôi chịu. Lúc đầu, tôi nghĩ do anh hiểu lầm gì về tôi mà không nói, giờ tôi cũng bắt đầu tin sự thật anh chẳng yêu tôi và không hiểu sao anh lại cưới tôi? Tôi chất vấn anh về chị, cũng trách gia đình quá chủ quan để anh đi quan tâm lo lắng cho chị và cháu từ việc lớn nhỏ để anh lạc cả trái tim. Đáp lại tôi là sự im lặng của anh.

 

Hôn nhân rạn nứt, Trầm cảm, Mất niềm tin vào chính mình, cuộc hôn nhân hiện tại, nghi ngờ chồng ngoại tình.

 

Tôi quyết định rời đi, anh lại quan tâm tôi. Tôi lúc ấy rất đau, cũng rất thương và không xác định được nghi ngờ của tôi là đúng sai nên tôi chấp nhận xây dựng lại. Nhưng rồi tôi ngày càng mất hết năng lượng, tôi thấy mình không được trân trọng. Dù tôi có đưa cây que 2 vạch thì anh cũng bắt tôi khuân vác đồ nặng chỉ bởi theo anh vài lần thử như vậy nhưng không có. Tôi chưa bao giờ được nghe từ cảm ơn hay quan tâm, an ủi cả. Rồi chị ấy cũng có người chăm sóc, sống khá tốt, công việc anh cũng tốt hơn, còn tôi cũng không chất vấn gì anh nữa. Tôi bắt đầu sống theo ý tôi, anh lại bắt đầu biết mua cho tôi vài món quà và rất e ngại tôi. Hôm anh say, anh nói bạn thân tôi hay điện thoại đi uống nước cùng anh và anh không kiềm chế được đã đi quá giới hạn. Khi anh tỉnh, tôi hỏi anh, anh phì cười nói thử lòng tôi vì tôi chỉ quan tâm cái máy tính. Tôi nói đừng đem danh dự người khác ra đùa, anh không nói gì thêm. Tôi đối với việc này chỉ thấy nhạt, không biết do tin anh và bạn hay vì mệt rồi.

 

iện giờ, anh và mẹ thương tôi. Anh đã rất mong tôi chấp nhận điều trị để có một đứa con. Họ hàng bên anh cũng rất qúy tôi. Anh cũng là người con rể hiếu thảo, cư xử với bên tôi tốt. Tôi biết anh sẽ không từ bỏ tôi, một phần vì nghĩa, một phần anh không đủ tự tin sức khoẻ để đến với người khác an ổn cả đời. Còn tôi lại chính là không còn đủ lòng tin vào nhận định của mình. Rốt cuộc anh có tình cảm với chị ấy là sự thật? Anh có vượt quá giới hạn với bạn thân của tôi? Và tôi hiện khó có con, tôi biết sức khoẻ mình kém rồi. Tôi bị trầm cảm, không khống chế được, tôi sợ. Tôi cũng không muốn có con. Tôi muốn từ bỏ hôn nhân, nhưng ánh mắt anh buồn tôi lại yếu mềm. Như một sự hành hạ đáng sợ, tôi mệt mỏi chỉ muốn ngủ một giấc dài.

 

Tôi rất mong chương trình cho tôi lời khuyên. Cảm ơn đã đọc thư tôi. Thân ái!

 

Leave a Reply

%d bloggers like this: